Vu Lan muộn

Có người nói trăng 14 đẹp hơn hết thảy. Trăng 15, trăng rằm tuy đã tròn trịa, mỹ miều đến tuyệt đích, nhưng nó cũng báo hiệu một vẻ đẹp sắp tàn (Hình như điều gì cũng vậy, khi đã đến “tuyệt đối” rồi thì sẽ chuyễn qua “thái cực’ khác mà thôi). Bữa nay trăng đã 18, già… chát rồi, thế mà mình mới sực nhớ ra là chưa post bài gì về Vu lan.


Nhạc Phạm Duy thì đã post bài “Bà mẹ Gio Linh” và “Trường ca Mẹ Việt nam” rồi.

Ừ thôi, giờ post thơ của mình đi (Tên blog này là “Phạm Duy fan – Tiểu Đăng” mà trước giờ chỉ toàn lo cho phần tên trước là chính, phần tên sau cứ bỏ ngõ” :D)

TIẾNG KHÓC CON

Nghe tiếng khóc con mà mẹ mừng khôn xiết
Mẹ đợi tiếng khóc âu đã chín tháng ròng
Khóc đi con! Nào hãy khóc đi con!
Cho nước mắt tô đời thêm lóng lánh

Nghe tiếng khóc con lòng mệ đau như cắt
Rới đại học con buồn lắm phải không?
Khóc đi con! Rồi hãy chùi nước mắt!
Thất bại đầu đời rồi sẽ đến thành công

Nghe tiếng khóc con mẹ thương trong tiếc nuối
Mai chiếc thuyền tình đưa con sáo sang sông
Khóc đi con! Để mẹ nghe lần cuối
Tiếng máu thịt ôm ấp thưở lọt lòng

(20-1-2006)

Hồi đó coi như cũng mới làm thơ được 2 năm, còn khoái đi vào những lối mòn cũ. Như nghĩ tới mẹ là tự nhiên liên tưởng tới người phụ nữ Việt xưa và nay, rồi từ đó mớm ý cho cái bài này. Nên rốt cuộc không phải viết cho mình mà cũng không tặng mẹ được >.< Nhưng dù sao bài thơ cũng diễn tả được lòng yêu thương mẹ của mình, dưới một hình thức nào đó.
Từ ấy tới giờ ít khi viết bài nào về mẹ. Không phải mình thiếu tình cảm gia đình đâu T_T mà vì sợ khả năng của mình chưa tới, viết nên những câu chữ tầm thường, sáo rỗng về mẹ.


Gần đây cũng có một bài về bà ngoại, nhân ngày Vu Lan cũng post lên luôn. Ngoại hiền lắm, tóc bạc trắng, hồi nhỏ hay kể chuyện cổ tích mình nghe… Ngoại vô cùng bình dị, nên trong mình kỷ niệm về ngoại luôn gắn với một góc bếp khói bay nhè nhẹ, một ô cửa sổ nắng chiều vàng, êm ấm. Có một chuyện khiến mình nhớ mãi, là khi mình viết bài văn tả ngoại đã tả như một bà tiên, khuôn mặt thánh thiện, thanh thoát nhưng hoàn toàn xa lạ. Mẹ đã nói: Con tả ai chứ có phải tả ngoại đâu…

CHIỀU CỔ TÍCH

I-
Có những buổi chiều cổ tích
Nắng vàng phai đứng ngóng bên hè
Những câu chuyện ngoại kể tôi nghe
Phép thần tiên
Cho nắng hóa thành con trẻ

Nắng dung dăng dung dẻ
Kể cho cây điệp ngủ vùi
Cây khúc khích cười
Tiếng hoa rơi rớt vàng ươm góc phố
Gió lẳng tai nghe
Đong đưa quán chợ
Rung rinh bóng mây qua thềm

Rồi
Mộng mơ
Phép thần tiên cưỡi mây
Vào giấc ngủ ngoan chú cún
Rồi
An lành
Tóc ngoại bạc như mây
Ôm ấp giấc ngủ thơ của con

II-
Chú cún ngày nào
Chất tuổi đầy trong cái đầu xinh nhỏ bé
Vẫn dành riêng một ngăn bé nhỏ
Chứa phép thần tiên
Ngày xửa ngày xưa

Tôi về…
Mở ra…
Hóa thành con trẻ…

(11-5-2007)

=============

TB: Cám ơn Mai Phương và anh Khoa đã góp ý đổi mới blog😀 Sẽ cố gắng để cho blog gần gũi với mọi người hơn. Cám ơn Quốc Hương nữa!

Tags:

12 Responses to “Vu Lan muộn”

  1. Khoabankies Says:

    Chú mày làm thơ cho teen cũng hay đấy chứ, mặc dù nghe toàn nhạc tiền chiến giống anh

  2. Đêm của Sun Says:

    Dễ thương🙂

  3. ..:: ABC3 ::.. Says:

    “Gió lẳng tai nghe” nghĩa là gì thía?
    Viết sai chính tả huh?

  4. Khoabankies Says:

    hmm…cũng có tiến bộ chút ít..Ít ra blog blếc cũng phải như rứa ^_^

  5. Quoc Huong Says:

    ta cung gop y muh sao cam on ta gi het vay? Muh nay, ta cung thuong viet nhung van tho vu vo nhu the. Chi khac la… ta thuong viet that, that toi noi danh mat ca van chuong. hihi. Hoi do nop bai TLV ve me, ca lop lam bai giong giong nhau, co bai cua ta… chap nhan ko giong moi ng(ma ng ta thuong goi la “khac nguoi” day.)cung run lem. nhung cuoi cung duoc diem cao nhat day.hehe. Tu do ta van thuong viet that. Vi me la me cua minh co muh!

  6. ..::(¯°•ღ Jan ღ•°¯)::.. Says:

    ôi ôi! đúng ra ko nên xem blog ngươi!!! >”< Xem xong, mắt ta chữ A, mồm ta chữ O…..& đầu ta lùng bùng lun òi!!! hahahahaha hihihihihih hohohohohoho nói có sai đâu! Lên cấp 3 đười ươi mải mê làm thơ ngắm girls nên học hành ngày càng đi xuống. :)) :)) Thơ “hay” nhém ah! Ta phải wa kể cho cô Thảo nghe mới được!!!! Hohohohoho.
    P/s: về cái avar của tui ah, tui hỉu là thưởng thức vẻ đẹp của con người vượt wa khả năng thẩm mĩ của 1 con “đười ươi” như ngươi nên ta ko thèm chấp đâu!!!! ^____^😀 ;P

  7. ..:: ABC3 ::.. Says:

    Ồ, bây giờ thì “em” đã hiểu😛

  8. Tiểu Đăng - Phạm Duy Fan Says:

    @Giang hồ (chuột còi): Sorry nhe, mắt người với mắt mèo khác nhau xa. Trong mắt người thì chuột xí hoắc, còn mắt mèo (nhất là con mèo HH) thì chuột “đẹp” lắm đó😛
    Qua cô Thảo nhớ mua tờ Văn nghệ số 3 & 20 để làm “bằng chứng” nhe😀

  9. Tiểu Đăng - Phạm Duy Fan Says:

    @Quốc Hương: Cám ơn rồi đó😛 Đọc không kỹ gì cả, Harold chỉ viết 1 bài TLV không đúng sự thật thôi. mà đó là hồi lớp 6,7 còn chưa mê văn. Còn 2 bài thơ trên lời nào cũng thật lòng, không chút gì vu vơ hết😀

  10. Tiểu Đăng - Phạm Duy Fan Says:

    @khoabankies: Thơ cho người nhớn nhớn😛 cũng hay lắm đó. Muốn nghe không?

  11. Tiểu Đăng - Phạm Duy Fan Says:

    @ABC3: “Gió lẳng tai nghe”, đúng rồi. Theo Trình cảm nhận thì gió không có “hình” nhất định. Gió muốn “lẳng” tai nghe, “lắng” tai nghe hay “lặng” tai nghe đều được. Dùng từ “lẳng” là để gợi dáng gió, cũng là hô ứng với từ “đong đưa” câu dưới

  12. snow Says:

    Dung’ la` hoi muon thiet , nhung ma` cung co y nghia~ hen. Ngay` hoi Vu Lan zui ze~ :d

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: