Vũ nữ thân gầy

Thi sĩ Nguyễn Vỹ trong bài “Gửi Trương Tửu” đã so sánh văn nghệ sĩ ta với… chó !!! Tác giả “Khối tình con” vô cùng phật ý. Tác giả “Thi nhân Việt Nam” không tỏ vẻ gì. Thật ra đồng cảm với… chó như thế, thời ấy chẳng mấy ai. Đáng lẽ cái ý tưởng của Nguyễn Vỹ phải được biểu dương, cũng như biểu dương những bài thơ câu chữ không thừa không thiếu chữ của ông. Tiếc thay, người ta đã không hiểu được ông. Đành để ông… làm chó một mình vậy. Còn các văn nghệ sĩ đương thời, theo tôi thấy, đồng cảm với… vũ nữ nhiều hơn. Thật thế, thơ thì có Xuân Diệu viết “Lời kỹ nữ”, Lưu Trọng Lư viết “Giang hồ”, Phan Văn Dật viết “Bi Xuân Nương”… nhạc thì có Nguyễn Ánh 9 viết “Ai đưa em về”, Huỳnh Anh viết “Kiếp cầm ca”… và Phạm Duy viết “Vũ nữ thân gầy”. Tôi cho rằng sở dĩ có sự đồng cảm ấy là do sự bế tắc trong cuộc sống, khi mà giá trị không được công nhận đúng mức. Nhưng thôi, cũng đừng xét quá nhiều về khía cạnh xã hội đó. Một tác phẩm nghệ thuật, chỉ nên đặt trong khung nghệ thuật mà xét đoán – như lời một nhà phê bình đã nói.
“Vũ nữ thân gầy” nhạc vốn là bản tango “La cumparsita” nổi tiếng, Phạm Duy chỉ soạn lới Việt. Nhiều người không coi trọng việc đặt lời cho một bài nhạc, họ cho rằng nếu một nhạc sĩ đủ tài, sao không tự viết nhạc luôn, mà phải “mượn” của người khác. Vậy nghĩ lại, để cho công bằng thì nói về Truyện Kiều, có lẽ chỉ nên chú trọng tới Thanh Tâm Tài Nhân, bỏ đi Nguyễn Du là vừa. Việc đặt lời cho một bản nhạc, hay một bài hát ngoại quốc, là một cách để chuyển tải bản nhạc, bài hát đó đến nhiều người hơn. Dĩ nhiên, cách chuyển tải đó dở hay là do người đặt lời. Nhưng với bài “Vũ nữ thân gầy” này, chúng ta không cần phải lo về điều đó (tuy rằng tựa bài hát có thể gây cho nhiều người khó chịu lúc ban đầu!)

Đàn đã khơi rồi, trong lúc đêm tàn rơi
Đàn khóc ai hoài, cho héo hon lòng tôi
Đàn nhớ nhung người, như sắc hương tàn phai
Đàn cố nuôi lời, cho giấc mơ còn lơi
Ôi ! Nghe tiếng đàn réo mà thương người
Nghe tiếng cười reo xót xa đời
Nhớ nhung đau thương mà thôi
Người vũ nữ, người xưa mến thương ơi
Nhớ tới hương đêm kinh đô chưa qua đời
Nhớ tới đôi môi nụ cười
Nhớ tới xa xôi, nay đã xa rồi.
Người vũ nữ ngồi bên cốc lên men
Bát ngát hương môi cho anh say mềm
Nhịp nhàng gieo trên sàn êm
Rộn ràng nghe bao lời điên
Của khách giang hồ say triền miên.
Ta ghì cho tan vỡ trái tim này
Cho người ăn chơi nhíu đôi lông mày
Ta cười cho xanh ngát kiếp lưu đầy
Cho người vũ nữ khóc tấm thân gầy.
Chưa nói yêu nhau mà lòng đã đau
Chưa nói mê say mà tình đã bay
Chưa biết môi em mà hồn đã quên
Đã qua một đêm…

Tags: ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: